Something that helps you to know about me

Tôi chẳng có ý định quảng cáo cho quán cà-phê nằm trong con hẻm của một con đường nhỏ ở quận 10. Nhưng quả thật, Sorrento đã gây ấn tượng với tôi ngay lần đầu đến đó, không phải vì lối kiến trúc na ná như 3 người anh em Du Miên, Miền Đồng ThảoThềm Xưa mà ấn tượng vì cái tên… khó nhớ và mùi hương hoa giấy.

Lần đầu tiên đến đó, mũi tôi làm quen với một mùi hương mới, thoang thoảng, nhẹ nhàng. Đó không phải là thứ hương nồng nàn của hoa hồng (là tôi nghe người ta nói thế chứ mũi tôi… tịt mùi rồi ^^), đó cũng không phải là hương kẹo ngọt như chai nước hoa bạn tặng tôi. Đó là thứ hương… tôi không định nghĩa được. Anh cũng không biết. Cảm giác ngồi bên ai đó, im lặng, nghe từng giai điệu nhẹ nhàng của những ca khúc Pháp, nhấm nháp từng giọt cà-phê (mặc dù tôi không uống nó), và ngửi hương thơm nhẹ của hoa giấy… thật là tuyệt!

 

(Ảnh: vnnavi)

Lần thứ hai tôi đến Sorrento với bạn. Bạn khẳng định và làm tôi tin đó là hương hoa giấy. Ừ phải, hoa giấy ngập cả một con hẻm nhỏ nhỏ, ngắn ngắn. Hoa giấy nằm gọn gàng trên từng giàn. Hương phủ cả lối đi. Tôi yêu Sorrento từ ấy.

(Ảnh: vnnavi)

Với một đứa thích loanh quanh các quán cà-phê Sài Gòn như tôi thì Sorrento là quán duy nhất tôi ngửi được thiên nhiên và muốn trở lại. Và tôi đã trở lại, không chỉ một lần…

 

Cập nhật vào tháng 5/2013: Hoa giấy không có mùi. Cái mùi hương thoang thoảng mà tôi “nghe” được là mùi hoa sữa. Là hoa sữa. Tôi biết mùi này là vì được vài lần “tận mũi” ngửi được mùi hoa này tại Hà Nội, tại Nha Trang, và tại một vài con phố ở Sài Gòn này.

Similar posts
  • The Chef Hội An, lạnh mà không lạnh Nhà hàng tầng thượng The Chef  Hội An là lựa chọn thứ hai của mình khi đến  phố cổ. À, mà thật ra thì mình cũng không có lựa chọn nào sẵn trước đó cả. Trước khi đến Hội An, thấy một người bạn khoe hình chụp ở một quán cà phê tầng thượng (rooftop) [...]
  • Uống gì ở Trung Nguyên Cà phê Trung Nguyên chẳng xa lạ gì. Tui cũng không có ý định “pi-a” cho thương hiệu này vì cơ bản là cũng chẳng yêu thích gì lắm. Chỉ là tiện thì đến thôi. Và có đến thì cũng chọn một ly cà-phê đá như bao quán khác. Chỉ khác là ở đây có [...]
  • Camellia – Nơi bắt đầu hành trình Nó là một quán cà-phê vừa mới được nàng Google ra chừng hơn nửa tiếng trước. Cái kiểu của bọn gái nhà nàng là thế, câu đầu hẹn cà-phê, thì câu sau sẽ là ở đâu, và im lặng một hồi (thật ra là để Google) thì “eureka, đến đó đi” dù trong đầu không [...]
  • Deja Vu – Nhìn từ quá khứ đến hiện tại Lời của tui: Một ngày cuối năm, tôi và nó lại hẹn hò tại cà-phê Deja Vu. Cuối năm luôn là những buổi hẹn dài hơi, lần này không ngoại lệ. “Deja Vu” nghĩa là “đã từng nhìn thấy”, là cảm giác quen thuộc với điều gì đó, cứ như là mình đã trải qua [...]
  • Workshop đúng là… workshop Là tôi đang nói về một quán cà-phê mang tên Workshop đấy. Đúng như cái tên, đây là cái xưởng sản xuất cà-phê. Hạt cà-phê sau khi thu hoạch và phơi khô thì được mang vào đây để xay ra. Không hương liệu. Không pha thêm chất phụ gia. Hạt cà-phê sao thì xay ra [...]

1 Comment

  1. 12/12/2011    

    Thank you so much for this aitrcle, it saved me time!

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *