Something that helps you to know about me

Là tôi đang nói về một quán cà-phê mang tên Workshop đấy. Đúng như cái tên, đây là cái xưởng sản xuất cà-phê. Hạt cà-phê sau khi thu hoạch và phơi khô thì được mang vào đây để xay ra. Không hương liệu. Không pha thêm chất phụ gia. Hạt cà-phê sao thì xay ra thế. Mà hạt cà-phê này lại được chọn lựa rất kỹ, từ khâu chọn giống, đất trồng, chăm bón, đến lúc hái thành hạt, phơi khô.

 photo Workshop Coffee 03.jpg

Khách quốc tế cũng nhiều. Ngồi ngay đây thấy nhân viên pha cà-phê các thể loại luôn.

Chủ quán là một người bạn thân của em rể. Anh ấy thỉnh thoảng đến nhà chơi, kể về những hạt cà-phê say sưa như kể về người yêu. Những hạt-cà-phê-không-bình-thường vì lẽ chúng hiếm ở Việt Nam, vì lẽ những hạt cà-phê “đạt chuẩn” quốc tế. Tôi không rành cà-phê, chỉ nghe kể, nên chẳng thể nói gì nhiều về nó.

 photo Workshop Coffee 01.jpg

Ly cà-phê của tui. Đẹp đẹp.

 photo Workshop Coffee 02.jpg

Các dụng cụ của “phòng thí nghiệm”

Quán nằm tầng 3 của một căn nhà cũ ngay trung tâm thành phố. Lối đi lên cũ kỹ, bẩn bẩn. Lúc tôi đến quán, tầng một còn cả đống xà bần. Không ai nghĩ cái lối ấy lại dẫn đến một không gian rộng, sạch, thoáng, sang và lạ. Khu vực chính của quán là quầy pha chế. Khách có thể ngồi tại quầy để xem nhân viên pha chế các loại bột cà-phê khác nhau bằng những dụng cụ khác nhau để tạo ra những loại cà-phê khác nhau. Toàn những cách tôi chưa thấy bao giờ.

 photo Workshop Coffee 04.jpg

Menu đơn giản, nhưng giá cả thì hông “đơn giản” lắm :D

 photo Workshop Coffee 05.jpg

Máy xay cà-phê tại chổ luôn.

 photo Workshop Coffee 06.jpg

Cửa sổ rất “art”.

 photo Workshop Coffee 07.jpg

Hạt cà-phê nguyên gốc

 photo Workshop Coffee 08.jpg

Các loại hạt cà-phê sắp xếp theo quy trình.

 photo Workshop Coffee 09.jpg

Túi cà-phê đóng sẵn, bán cho khách.

Cà-phê đảm bảo nguyên chất. Màu nâu chứ không đen. Mùi có vị béo béo, thơm thơm của hạt cà-phê chứ không đắng như cà-phê thường thấy. Trong quán có sẵn máy xay cà-phê, ai thích có thể xem cách cà-phê được xay. Tui uống thấy dzị đó.

Nói nhiều quá giống pi-a cho quán quá, cơ mà… PR thật. Hôm nào rảnh tui lại đi. Uống cho bằng hết các loại cà-phê ở đó mới thôi 😀

Similar posts
  • The Chef Hội An, lạnh mà không lạnh Nhà hàng tầng thượng The Chef  Hội An là lựa chọn thứ hai của mình khi đến  phố cổ. À, mà thật ra thì mình cũng không có lựa chọn nào sẵn trước đó cả. Trước khi đến Hội An, thấy một người bạn khoe hình chụp ở một quán cà phê tầng thượng (rooftop) [...]
  • Uống gì ở Trung Nguyên Cà phê Trung Nguyên chẳng xa lạ gì. Tui cũng không có ý định “pi-a” cho thương hiệu này vì cơ bản là cũng chẳng yêu thích gì lắm. Chỉ là tiện thì đến thôi. Và có đến thì cũng chọn một ly cà-phê đá như bao quán khác. Chỉ khác là ở đây có [...]
  • Camellia – Nơi bắt đầu hành trình Nó là một quán cà-phê vừa mới được nàng Google ra chừng hơn nửa tiếng trước. Cái kiểu của bọn gái nhà nàng là thế, câu đầu hẹn cà-phê, thì câu sau sẽ là ở đâu, và im lặng một hồi (thật ra là để Google) thì “eureka, đến đó đi” dù trong đầu không [...]
  • Deja Vu – Nhìn từ quá khứ đến hiện tại Lời của tui: Một ngày cuối năm, tôi và nó lại hẹn hò tại cà-phê Deja Vu. Cuối năm luôn là những buổi hẹn dài hơi, lần này không ngoại lệ. “Deja Vu” nghĩa là “đã từng nhìn thấy”, là cảm giác quen thuộc với điều gì đó, cứ như là mình đã trải qua [...]
  • Buổi sáng El Sol Đó là một ngày thứ Bảy cuối năm, cũng giống như ngày thứ Bảy cuối năm của ba năm trước. Tôi và nó, tức cái con nhỏ mà tôi gọi là “soul mate” í, lại “đóng đô” ở một quán cà-phê. Tôi gọi là “đóng đô” vì bọn tôi ngồi từ đâu đó 9 giờ [...]

No Comments Yet

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *