Something that helps you to know about me

Trở lại Yoko vào một đêm cuối tuần, tôi ngạc nhiên ngay từ lối vào, và sau đó là không gian rộng hơn và thiết kế khác hơn của quán. Yoko của cách đây vài tháng là một không gian chật hẹp, lối vào chật hẹp, sân khấu cũng chật hẹp nhưng âm nhạc và tâm hồn yêu nhạc, yêu cà-phê của những khách hàng thì không chật hẹp. Yoko đó là không gian chỉ toàn jazz và blue. Tôi thích thế.

Yoko rộng hơn, đồng nghĩa với việc chứa được nhiều khách hơn. Nhưng tôi cũng không nghĩ lượng khách đêm cuối tuần có thể lên đến gấp ba lần số ghế của quán. Toàn khách trẻ. (Mình là một trong số hiếm hoi khách “già”). Họ đến đây để rock cùng âm nhạc, rock cùng jeans bụi bặm và pull đen, rock cùng tóc dài và hình xăm, rock cùng trống và ghi-ta điện, rock cùng tuổi trẻ với nhiệt huyết và đam mê.

Tôi chỉ ngồi nghe rồi nốc từng ngụm bia, vỗ tay tán thưởng theo khán giả, vỗ tay cho sự nhiệt tình của ban nhạc chứ thật ra tôi chẳng hiểu họ hát cái gì vì những gì tôi nghe được chỉ là tiếng trống, tiếng đàn, không hề nghe được tiếng hát.

Dù Yoko trong tôi không còn jazz, nhưng rock cũng ổn đó chứ. Tôi thích hết.

 

(Chưa tìm thấy ảnh “Yoko mới” nên dùng tạm “Yoko cũ”. Ảnh: ghiencaphe)

 

(Đừng hỏi thêm gì về Yoko vì tôi chỉ đến đó 2 lần, một lần phiêu cùng jazz và một lần lắc lư cùng rock)

Similar posts
  • The Chef Hội An, lạnh mà không lạnh Nhà hàng tầng thượng The Chef  Hội An là lựa chọn thứ hai của mình khi đến  phố cổ. À, mà thật ra thì mình cũng không có lựa chọn nào sẵn trước đó cả. Trước khi đến Hội An, thấy một người bạn khoe hình chụp ở một quán cà phê tầng thượng (rooftop) [...]
  • Uống gì ở Trung Nguyên Cà phê Trung Nguyên chẳng xa lạ gì. Tui cũng không có ý định “pi-a” cho thương hiệu này vì cơ bản là cũng chẳng yêu thích gì lắm. Chỉ là tiện thì đến thôi. Và có đến thì cũng chọn một ly cà-phê đá như bao quán khác. Chỉ khác là ở đây có [...]
  • Camellia – Nơi bắt đầu hành trình Nó là một quán cà-phê vừa mới được nàng Google ra chừng hơn nửa tiếng trước. Cái kiểu của bọn gái nhà nàng là thế, câu đầu hẹn cà-phê, thì câu sau sẽ là ở đâu, và im lặng một hồi (thật ra là để Google) thì “eureka, đến đó đi” dù trong đầu không [...]
  • Deja Vu – Nhìn từ quá khứ đến hiện tại Lời của tui: Một ngày cuối năm, tôi và nó lại hẹn hò tại cà-phê Deja Vu. Cuối năm luôn là những buổi hẹn dài hơi, lần này không ngoại lệ. “Deja Vu” nghĩa là “đã từng nhìn thấy”, là cảm giác quen thuộc với điều gì đó, cứ như là mình đã trải qua [...]
  • Workshop đúng là… workshop Là tôi đang nói về một quán cà-phê mang tên Workshop đấy. Đúng như cái tên, đây là cái xưởng sản xuất cà-phê. Hạt cà-phê sau khi thu hoạch và phơi khô thì được mang vào đây để xay ra. Không hương liệu. Không pha thêm chất phụ gia. Hạt cà-phê sao thì xay ra [...]

4 Comments

  1. ChauD ChauD
    15/03/2011    

    Vào những nơi này mà nốc bia thì phí đi cái lãng mạng của nó. Phải uống cafe thì mới đúng chất. Bia không đáng được vào những nơi có tinh thần nghệ sĩ lãng mạng như vầy :)) Bia phải ngồi ở vệ đường bụi bặm mồ hôi mồ kê với những người thích… văng tục 😉

    • Mai Ngọc Hà Mai Ngọc Hà
      15/03/2011    

      Trời ơi, chú nghĩ sao mà bảo nghe rock uống cà-phê? 🙁 Nghe jazz uống cà-phê còn có lý, đằng này rock mà…

    • Mai Ngọc Hà Mai Ngọc Hà
      15/03/2011    

      “Bia phải ngồi ở vệ đường bụi bặm mồ hôi mồ kê với những người thích… văng tục” -> sỉ nhục cái sự uống bia quá đi thôi.

  2. Titan Titan
    14/03/2011    

    c thích nghe jazz, nghe blue nghe contr ở đây hơn (cTi)

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *